Buổi chiều, trên tay chị Tưởng là 150 triệu đồng tiền mặt và 1.000 đô Úc. Chỉ là những cuộc ghé nhanh, nói gọn, rồi đi.

Người đầu tiên tới trước. Anh đặt 100 triệu đồng lên bàn. Nói làm ăn có lộc, muốn gửi chị nấu 10 buổi cơm cho bệnh nhân. Xong việc, anh rời đi, không để lại tên.

Chưa lâu sau, một người khác tới. 50 triệu đồng. Chị kể, người này nói có khoản nợ từng nghĩ không đòi được. Nhưng rồi bên kia trả. Số tiền đó được mang tới bếp, nhờ chị nấu thêm 5 buổi.
Người thứ ba là một gia đình từ Úc về Việt Nam chơi. Họ gửi 1.000 đô Úc, nhờ chị nấu gần 2 buổi. Cũng không xin ghi tên.
Ba người, ba lần ghé. Tổng cộng 17 buổi nấu.
“Có tiền này là nấu được tới Tết Nguyên đán”, chị Tưởng nói, tay xếp lại từng xấp tiền. Không nói nhiều, nhưng giọng nhẹ ra. Từ hôm nay, chị bắt đầu đi chợ sớm hơn. Món đầu tiên được chọn là canh chua bông điên điển.

Người gửi tiền dặn thêm một câu trước khi đi: đừng nói tên. Chỉ nấu canh chua bông điên điển, nhắc tới bài hát của ca sĩ Phi Nhung là đủ.

Bếp nhỏ lo được cả tháng trời. Không cần bảng vinh danh. Chỉ có nồi canh chua, bông điên điển vàng trong nước, và những bữa cơm tiếp tục được nấu ra, đều đặn.
Nguồn: Phong Bụi