Lương 18 triệu đồng, vợ chồng trẻ ở Hà Nội vẫn dành được nửa chỉ vàng/tháng

Tổng thu nhập hai vợ chồng 18 triệu đồng/tháng, sau khi lo tiền trọ, sinh hoạt và học hành cho con, vợ chồng anh Hoàng vẫn tiết kiệm được 8 triệu đồng (khoảng nửa chỉ vàng) nhờ chi tiêu hợp lý.

Rời quê vì thu nhập bấp bênh
Tối muộn trong căn phòng trọ 15m2 ở ngoại thành Hà Nội, anh Hà Huy Hoàng (quê Sơn La) và vợ ngồi sát bên chiếc bàn nhỏ, cẩn thận ghi ra giấy từng khoản sẽ phải chi cho ngày mai.

Tiền gạo, tiền thịt, mớ rau, quả trứng… tất cả đều được tính toán kỹ lưỡng để không được vượt quá 500.000 đồng/tuần.

Sáng hôm sau, anh Hoàng dậy sớm ra chợ. Không vội mua ngay anh đi một vòng hỏi giá, so sánh từng sạp hàng. Thịt mua vừa đủ, rau chọn theo mùa, cá thì ưu tiên loại rẻ nhưng tươi. Sau gần một tiếng, chiếc làn chợ đã đủ cho bữa cơm cả tuần, tổng tiền tròn 500.000 đồng.

“Vì công việc làm theo ca, giờ giấc thất thường nên vợ chồng tôi thường đi chợ một lần, mua cho cả tuần. Có giới hạn rồi thì tự khắc biết tính toán, không mua thừa, không phát sinh”, anh Hoàng chia sẻ với phóng viên Dân trí.

Anh Hoàng cho biết, vợ chồng anh là người đồng bào dân tộc Thái, quê ở Sơn La. Trước đây, cuộc sống gắn với nương rẫy, phụ hồ, bốc vác, ai thuê gì làm nấy, tháng nhiều thì được 6-7 triệu đồng, có tháng chưa tới 5 triệu đồng, chi tiêu xong là hết, để dành một hai triệu cũng khó.

“Từ ngày có con kinh tế càng thêm khó khăn”, người đàn ông chia sẻ.

Chính sự thiếu ổn định đó khiến hai vợ chồng quyết định rời quê, xuống Hà Nội làm công nhân với mong muốn có lương tháng đều để lo cho gia đình và con cái.

Những ngày đầu lên thành phố, mọi thứ đều lạ lẫm. Đường sá đông đúc, nhịp sống gấp gáp, chi tiêu cái gì cũng thấy tốn.

“Lúc mới lên, có tháng không kiểm soát được tiền, cuối tháng chẳng dư đồng nào”, anh Hoàng nhớ lại. Sau nhiều lần “vấp”, hai vợ chồng buộc phải ngồi lại, đặt ra các hạn mức chi tiêu rõ ràng cho từng khoản.

Hiện vợ chồng anh Hoàng làm công nhân ở Hà Nội (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Bí quyết chi tiêu giúp tiết kiệm 8 triệu đồng/tháng
Hiện, cả hai vợ chồng anh Hoàng đều làm công nhân theo ca, mỗi ngày khoảng 8 tiếng. Khi có tăng ca, họ tranh thủ làm thêm để cải thiện thu nhập. Tổng thu nhập của cả gia đình khoảng 18 triệu đồng/tháng. Với nhiều người, mức lương này ở Hà Nội chỉ đủ trang trải, nhưng với vợ chồng anh Hoàng, đó là con số có thể xoay xở để tiết kiệm.

Chi phí lớn nhất mỗi tháng của gia đình là tiền thuê trọ 2,5 triệu đồng, tiền ăn uống được khống chế không vượt quá 3 triệu đồng/tháng, trong đó riêng tiền chợ được chia nhỏ, mỗi tuần chỉ 500.000 đồng.

Người đàn ông cho hay, vợ chồng anh tự đi chợ, nấu ăn để tiết kiệm và quản lý được các khoản chi tiêu, lại đảm bảo được dinh dưỡng, vì dù tiết kiệm là cần thiết nhưng con vẫn còn nhỏ và cần được bổ sung dinh dưỡng cần thiết.

“Nếu không khống chế, tiêu theo cảm tính thì không thể để dành được đồng nào”, anh Hoàng nói. Ngoài ra là tiền học hành, sinh hoạt cho con khoảng 3 triệu đồng/tháng – khoản mà theo anh, rất khó cố định vì còn tùy nhu cầu của con, nhiều lúc ốm đau.

Ngoài các chi phí cố định, anh Hoàng phân bổ phần tiền còn lại thành nhiều mục nhỏ để thuận tiện kiểm soát. Những khoản chi chưa dùng hết được hai vợ chồng gom lại đưa vào quỹ tiết kiệm.

Khi dự trù sắp tới sẽ phát sinh các khoản lớn như tiền xe về quê dịp Tết hay tiền biếu ông bà, họ chủ động chi tiêu chặt chẽ hơn từ sớm, tích góp dần từ phần dư hằng ngày để tránh áp lực tài chính.

Vợ chồng anh Hoàng tự nấu ăn ở nhà để quản lý chi tiêu (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Nhờ cách chi tiêu có giới hạn rõ ràng, mỗi tháng sau khi trừ tất cả chi phí, vợ chồng anh vẫn để dư được khoảng 8 triệu đồng/tháng (khoảng nửa chỉ vàng). Số tiền này được coi như khoản dự phòng, phòng khi ốm đau hoặc có việc gấp. Anh Hoàng duy trì thói quen ghi chép chi tiêu hằng ngày để không “vung tay quá trán”.

Hiện, gia đình anh Hoàng sinh sống trong một phòng trọ khoảng 15m2 ở ngoại thành Hà Nội. Không gian nhỏ hẹp, mọi sinh hoạt của cả gia đình – ăn uống, ngủ nghỉ, học hành của con – đều gói gọn trong căn phòng này.

“Phòng trọ nhỏ nên đồ đạc phải sắp xếp thật gọn. Bất tiện nhất là chật, cả nhà sinh hoạt chung nên đôi lúc khá bí bách”, anh Hoàng nói. Tuy vậy, vợ chồng anh dần quen và học cách thu xếp hợp lý để giảm cảm giác ngột ngạt.

Người đàn ông chia sẻ, nhiều lúc nhìn thấy con anh cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến cảnh ở trọ trong không gian chật chội, nhưng anh tự nhủ đó chỉ là giai đoạn, sau này ổn định, có khoản tiết kiệm sẽ về quê. “Quan trọng là con vẫn có bố mẹ ở bên, được chăm sóc đầy đủ”, anh chia sẻ.

Lo nhất với anh là con thiếu chỗ chơi, chỗ học, nên khi rảnh anh thường đưa con ra ngoài dạo chơi hoặc về quê để thay đổi không khí.

Dù ở quê chi phí rẻ hơn rất nhiều – không phải thuê trọ, rau có thể hái ngoài vườn, cá tự nuôi, gạo nhà trồng – nhưng vợ chồng anh chưa muốn về ngay.

Lý do lớn nhất là vì con. “Trên này trường học gần, môi trường học tập tốt hơn, trường lớp đa dạng. Ở quê, trường xa, điều kiện học tập không bằng”, anh nói.